JA Teline V - шаблон joomla Форекс

Cổ tích dưới chân núi Ngũ Hành

Trong số con cái của ngoại, cậu Út Mười Thạc nổi tiếng giỏi học và giỏi cả đàn. Thương em, mẹ tôi dành dụm tiền quà ra tận chợ Hàn mua cây đàn măng-đô-lin, giấu trong bó củi gánh về làng cho cậu; thời đó Tây kiểm tra ngặt nghèo lắm, sợ dân mình tiếp tế đàn cho Việt Minh hoạt động văn công. Cậu giúp mẹ tôi học chữ, rồi học hát trong tiếng đàn giòn giã của cậu những “Đàn chim Việt”, “Giọt mưa thu”, “Cô láng giềng”... Không chỉ thế, cậu còn kéo mẹ tham gia vào các buổi sinh hoạt thiếu niên, rồi thanh niên mà thường khi phải dè dặt vì tai mắt của mật thám, lính Tây.

Mười tám tuổi, mẹ tôi tham gia làm thư ký Hội Phụ nữ, bà ngoại lập riêng một ngăn tủ bí mật để mẹ tôi cất giấu sổ sách. Còn ông ngoại thì, ngay từ lúc chưa đủ trí khôn, mẹ tôi đã nghĩ ông hẳn phải làm một việc gì đó thật hệ trọng khi thỉnh thoảng tiếp dăm ba người từ các nơi về, to nhỏ chuyện trò suốt sáng, suốt chiều. Những lần như thế, ông tìm cách đuổi khéo hết thảy người nhà, chỉ ở lại một mình với khách trong gian nhà giữa vốn là nơi trẻ con ít khi được bén mảng tới.

Trong làng, ngoại giữ chức Thủ sắc, lo việc bảo quản các sắc phong của đình làng. Vào các dịp tế lễ xuân thu nhị kỳ, làng lại cung kính rước sắc từ nhà ngoại về đình trước khi lên hương đèn hành lễ. Đình làng nhìn ra bến sông Cổ Cò dưới chân Ngũ Hành Sơn, nơi dân làng vẫn thường họp chợ để trao đổi hàng hóa từ Hội An ra, Cẩm Lệ xuống, Đà Nẵng vào. Đã đôi ba lần được ông ngoại cho theo ra viếng đình, mẹ tôi không sao quên được những hàng cột một vòng tay trẻ con ôm không hết, sừng sững, uy nghiêm giữa những hoành phi, liễn đối sơn son thếp vàng.

Ngày đó, cả làng chìm trong bầu không khí ngột ngạt từ những đợt Tây càn, chẳng ai được yên thân, nhất là cánh phụ nữ. Không ai bảo ai, cả làng thi nhau đào hầm bí mật trong vườn nhà để có chỗ ẩn nấp mỗi khi nghe ai đó la to từ phía đầu làng: “Tây đó hử”. Hầm bí mật nhà ngoại ở phía sau nhà, nắp hầm ăn thông ra gốc mít, nơi mà sau này tôi vẫn thường đến để đếm những quả no tròn bám quanh thân cây xù xì già cỗi. Đó là nơi trú ẩn an toàn nhất cho cả nhà, nhất là mẹ và các dì tôi, trong một thời gian khá dài, trước khi xảy ra câu chuyện thương tâm dưới đây.

Sáng hôm đó, lúc ngoại đang tiếp hai người khách từ ngoài biển vào thì phía đầu làng vang lên tiếng gót giày, tiếng quát tháo của đám lính Tây do tay thông ngôn mật thám dẫn về. Như thường lệ, không ai bảo ai, loáng một cái, từ đầu thôn đến cuối xóm đã vắng hoe, chỉ còn mấy người già ra bộ thong dong làm công việc nhà. Đến nhà ngoại, chúng dừng lại trao đổi với nhau gì đó trong chốc lát rồi lập tức chia thành hai tốp, một tốp vào thẳng trong nhà, một tốp lăng xăng sục sạo ngoài vườn. Không kịp đưa hai người khách xuống hầm, ông ngoại bình tĩnh giấu họ đâu đó trong nhà rồi tìm cách tránh trớ để bọn lính Tây không phát hiện.

Việt Minh đâu – tên thông ngôn hỏi, ông giấu hai thằng Việt Minh đâu rồi? Ngoại hết nhìn bọn Tây lại quay sang tên thông ngôn, ánh mắt như có lửa: Nếu mấy ông biết nhà này chứa Việt Minh, sao không tự đi tìm? Tên thông ngôn tức lồng lên: Ông đừng có thách thức nghe, tìm được bọn chúng là ông sẽ biết tay tôi. Nói xong, hắn xua bọn lính lục lọi khắp nơi, từ nhà trên xuống đến nhà dưới, từ bàn thờ đến nhà bếp. Đã bực mình vì sau một hồi tìm kiếm không có kết quả, lại nhìn thấy gương mặt lạnh lùng đầy khinh mạn của ngoại, bọn lính Tây xí la xí lô một hồi rồi ra hiệu dẫn ngoại đi ra. Ngoại khoác vội chiếc áo dài trắng lên người, chưa kịp thắp nén hương trên bàn thờ đã bị lôi xềnh xệch ra ngõ.

Bà ngoại lúc ấy đang run bần bật ngoài ảng nước, lâm râm cầu nguyện Trời Phật phò hộ cho các con đang nấp dưới hầm. Do có chỉ điểm nên tốp lính ngoài vườn tìm thấy nắp hầm bí mật không mấy khó khăn. Chúng bật nắp hầm lên, một khoảng không lộ ra, tối đen và sâu hun hút. Không biết xoay xở thế nào, một lát sau chúng bắt ông Kiên hàng xóm chui vào hầm gọi mọi người ra. Ông mới lòm còm bước qua ngăn hầm phía trong, đã bị dì Mười Chị bịt miệng kéo vào rồi giữ rịt ở đó.

Bọn lính chờ một lát không thấy động tĩnh gì, liền thi nhau chỉa súng bắn xối xả xuống miệng hầm. Tiếng súng chát chúa cùng với từng mảng đất bị cày xới mù mịt khói bụi báo hiệu một nỗi chết chóc đã cận kề. Không ai bảo ai, mọi người chắc mẩm mười mươi phen nầy khó mà sống sót...

Ngay lúc ấy, phía đám thổ sau vườn nhà ngoại bỗng vang lên mấy phát súng khô khốc. Chưa rõ việc gì thì hàng loạt súng khác thi nhau nổ, kéo theo những bước chân chạy rầm rập cùng những tràng xí la xí lô của bọn lính. Cả làng nhốn nháo hẳn lên. Trong vườn nhà ngoại, bọn lính thôi bắn xuống hầm, lật đật vác súng kéo nhau chạy đi.

Lát sau, thấy im ắng, mẹ và các cậu, các dì tôi chui ra khỏi hầm. Chưa ai kịp hoàn hồn, đã nghe có tiếng người vọng từ phía xa: “Tây bắn bác Thủ rồi hử”. Mọi người chạy vội lên đám thổ phía sau nhà, đổ xô đi tìm ngoại. Ngoại nằm bên vạt cải, ngửa mặt nhìn lên khoảng trời trong xanh, ánh mắt vẫn chưa tắt ngọn lửa ngạo nghễ. Một dòng máu vẫn còn nồng ấm hơi người từ ngực ngoại chảy ra nhuộm đỏ cả vạt áo trắng. Chiếc khăn đóng ngoại chưa kịp đội còn móc trong cánh tay. Mẹ đưa tay vuốt mắt ngoại, đôi mắt khép lại nhưng vẻ ngạo nghễ lạnh lùng vẫn còn phảng phất đâu đó trên gương mặt.

Bọn lính Tây còn ở ngoài Miễu Ba, nghe tiếng khóc, quay súng bắn vào như mưa. Thành thử, đến chạng vạng tối hôm đó mọi người mới đưa được ngoại về nhà trong cơn mưa nước mắt. Cả làng còn nơm nớp lo bọn Tây quay lại nên cũng chỉ vẻn vẹn dăm người đại diện về lo đám ngoại. Thỉnh thoảng, mỗi khi phía đầu làng có tiếng la "Tây đó hử", tất cả lại bàng hoàng thi nhau bỏ chạy tán loạn. 

Đám tang ngoại được tổ chức ngay trong đêm đó, một đêm thượng tuần tháng mười một âm lịch mưa lê thê và gió buốt lạnh. Dưới ánh lửa bập bùng của mấy ngọn đuốc, mẹ cùng các cậu, các dì khóc rưng rức theo sau cỗ áo quan được ông Ba Miêu làng Xuân Nhâm cho mượn. Từ đó, ngoại yên nghỉ sau vườn, dưới bóng hàng bồ kết. Còn các con của ngoại thì kẻ ở người đi, kẻ còn người mất, cuộc đời đầy dẫy những buồn vui, cơ cực của một thời nô lệ.

Gần một năm sau ngày ngoại mất, mẹ và dì Mười Chị bị Tây bắt vào nhà lao, bữa đói bữa no làm cho ai cũng gầy mòn, hốc hác. Cậu Mười Thạc đi thăm nuôi, ba chị em gặp nhau chưa kịp nói gì đã ôm nhau rưng rức khóc. Lát sau, dì Mười Chị ngước lên, mừng mừng tủi tủi bảo cậu: Em ơi, tụi chị ốm lắm hay răng mà em ghi là ốm nhách rứa? Mẹ nhìn xuống cuốn vở trên tay cậu, thì ra đó là tập chép “Âm nhạc”, dì đứng ngược chiều nên đọc thành “ốm nhách”. Ba chị em lại ôm nhau cười ngặt nghẽo...

Sau lần đó, cậu lặng lẽ cùng với một số thanh niên trong làng tập kết ra Bắc. Từ nhà lao về, mẹ và các dì đêm đêm lén đào một, rồi nhiều căn hầm khác...

Mãi mười năm sau cái ngày đáng nhớ đó tôi mới cất tiếng khóc chào đời ngay trong nhà ngoại. Lớn lên một chút, nghe mẹ kể chuyện xưa cứ ngỡ ngoại là ông tiên hay cứu người trong cổ tích. Chính mấy phát súng lính Tây bắn vào ngực ngoại ngày nào đã làm một thanh niên trong làng hoảng sợ bỏ chạy, khiến cả bọn đi càn rượt theo, cứu các con của ngoại ra khỏi cái chết trong gang tấc.

Ngoại che giấu 12 cán bộ Khu Đông trong nhà, bí mật đến nỗi ngay cả mẹ cũng chỉ biết đến sau khi ngoại mất. Lúc biết chuyện, lính Tây đốt rụi nhà ngoại, gia đình ngoại chính thức ly tán mỗi người một nơi từ ngày đó. Ngôi đình làng uy nghiêm nhìn ra bến sông cũng chỉ còn trong ký ức của nhiều người. Còn những buổi hội làng với đám rước sắc rồng rắn qua các nẻo đường quê thì chỉ còn là kỷ niệm.

Giờ đây, mỗi lần về thăm quê mẹ, đi dưới hàng bồ kết có tiếng ve râm ran, lòng lại bồi hồi thương cảm. Ngước nhìn năm ngọn núi, vẫn cứ ngỡ chuyện xưa là cổ tích...

                                                                     Văn Thành Lê – BQL khu DLTC Ngũ Hành Sơn

Thời Tiết

Da Nang Vietnam Fair (day), 28 °C
Current Conditions
Sunrise: 5:39 am   |   Sunset: 5:26 pm
79%     22.5 km/h     34.101 bar
Forecast
THứ 2 Low: 24 °C High: 29 °C
THứ 3 Low: 23 °C High: 29 °C
THứ 4 Low: 24 °C High: 28 °C
THứ 5 Low: 25 °C High: 28 °C
THứ 6 Low: 25 °C High: 27 °C
THứ 7 Low: 25 °C High: 27 °C
CHủ NHậT Low: 25 °C High: 28 °C
THứ 2 Low: 24 °C High: 28 °C
THứ 3 Low: 24 °C High: 27 °C
THứ 4 Low: 23 °C High: 28 °C

Hình Hoạt Động

Bản đồ

1555782
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả các ngày
804
1378
2182
780728
18269
35543
1555782

IP của bạn: 54.162.133.222
2018-10-15 16:47